Một tách cafee
Khoảng trời nhỏ bé
Nơi mây trắng đi về lối cũ
Mưa rơi mắt ai buồn !
Viên đá ném vào đêm
Lá vàng rụng xuống . Miền xa vắng !
Cuộc đời cay đắng !
Caffee quán cóc nghiêng nghiêng
Bước chân như qoen như lạ
Bàn tay nói những điều làn môi không nói .
.
Miền kia bão nổi !
Gió không mầu
Sắc như dao !
Tim đau !
Cho nhau
Đắng đót !
.
Suốt cuộc đời không quên được
Hơn bốn chục mùa thu trước
Tách caffee ly biệt !
Heo may giá buốt
Áo mỏng vai gầy
Nỗi u sầu vẫn nặng trĩu hôm nay
Trong mầu đen nóng
Bỏng !
Ký ức như cục than hồng
Càng vùi càng rực
Như tách caffee
Càng đen càng đắng
Như thu
Càng nắng càng buồn .
.
Một mình ta đếm từng giọt thời gian
Chia bớt cho thu nỗi niềm tâm sự
Thu rộng lượng bao dung , thu nhận cả
Những đắng cay thống khổ cuộc đời
Mới hiểu vì sao mỗi giọt thu rơi
Trong tách caffee
Đã cho ta một lời chia sẻ
Vơi ... Nỗi buồn... Nhân thế !
.
Mùa thu Hà Nội 2019
- Thi đàn Việt Nam


Bài đăng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét