Một ly cà phê
Năm mươi năm trước ,
Vẫn mầu nâu đậm ,
Vẫn hương nồng nàn ,
Vị đắng chưa tan ,
Trên đôi môi nhỏ ,
Đâu đây trong gió ,
Làn khói còn bay .
Chỉ là hôm nay
Người không về nữa ,
Bên bàn trống chỗ ,
Chiếc ghế mồ côi .
Trong lòng một người ,
Lạnh hơn băng giá .
Cuộc đời dài quá !
Cay đắng ngọt bùi ,
Sướng khổ buồn vui ,
Đều như mây khói .
Mình ta ở lại
Uống cạn nỗi niềm ,
Cùng với trắng đen ,
Ly cà phê đắng !
Đăng tại Sài gòn ngày 16 / 5 / 2026
- Thi đàn Việt Nam


Bài đăng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét