( Tặng KHUÔNG GIÓ của Hà Linh )
.
SAO GIÓ LẠI CÓ KHUÔNG ?
Em đừng nhốt đất trời trong tà áo mỏng .
Chỉ mình ta tù ngục .
Cũng đủ làm men cho rượu khắp địa cầu
.
Tình đầu trao nhau
Thủa má hồng , tóc dài , lưng ong , mắt biếc .
Ước mơ nào ? Suốt đời không thành thực ...
Gẫy gập lưng còng
Nhầu nát con tim
Nhăn nhúm mặt người . Gió vẫn lặng im !
Bởi gió không còn quyền để thổi
Gió bị nhốt trong bẩy cung , năm lối !
Bị cầm tù trong bản nhạc cuộc đời
Cười cho ai ?
Khóc cho ai ?
Kể lể làm chi ? Thời anh Pha chị Dậu
Khoe khoang làm chi ? Thủa lửa rực gầm trời
Và cũng đừng thôi miên con người
Bằng mầu xanh bức tranh thủy mặc
.
Gió vô hình ... Nhưng có thật
Lướt qua những mặt người
Từ quá khứ tới tương lai
Gió là chứng nhân lịch sử
Là quẻ " TỐN " thổi trên quẻ " KHÔN " đất Mẹ
Sự thật nào gió biết cả
Nỗi đau nào gió cũng nhận ra !
. . .
.
Đừng cầm tù gió như ta
Kẻo sẽ thành bão đấy !
.
NGUYỄN THỊ VINH. ĐĂNG NGÀY 10/12/2018
- Thi đàn Việt Nam


Bài đăng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét