( Chuyện thật 100 phần trăm )
.
Ba mươi sáu năm trước . Bố tôi là chủ nhiêm hợp tác xã nông nghiệp ở một vùng quê . Bây giờ thì Bố đã đi theo Ông Bà được 25 năm rồi .Tôi công tác ở Hà Nội , cùng chồng và ba đứa con nhỏ . Một lần lên chơi với con cháu , tôi thấy Bố vui vẻ khác thường . Tôi hỏi :
- Bố sắp cưới vợ cho cậu cả hay sao mà vui thế ?
Bố cười phô hàm răng nửa đen nửa vàng vì thuốc lào và cũng đã " hy sinh " dăm "chiến sỹ " rồi nói :
- Vui hơn cả việc cưới vợ cho em con ạ .
Tôi ngơ ngác không hiểu gì . Đứa em trai lớn đã qua " tam thập nhi lập " mà chưa có một " mảnh tình vắt vai " nào . Lâu nay vẫn là sự quan tâm lo lắng của cả gia đình . Chẳng là Bố Mẹ tôi tuổi cũng đã cao . Vậy thì còn điều gì lại vui hơn việc ấy nữa chứ ?
Thấy tôi cứ ngơ ngác . Bố ôn tồn giải thích :
- Dân được cứu rồi con ạ ! Lâu nay đói lắm ! Bố Mẹ vẫn dấu , sợ các con lo lắng . Chứ ... Nhiều năm rồi ... Hợp tác xã ... Ăn chia theo định mức . Một công lao động chỉ được 6 lạng thóc tươi thôi . Thu hoạch cả năm ăn ba tháng là hết gạo . Bây giờ ... Nhà nước ra chỉ thị 100 , cho dân được khoán sản lượng . Làm tốt thì được hưởng . Thật là ... Đội ơn cái " Ông 100 " . Dân bảo " Phải lập đền mà thờ cái Ông 100 " đấy con ạ !
Vợ chồng tôi kín đáo đưa mắt nhìn nhau chua xót . Tôi nghĩ thầm trong bụng .
" Bố đâu có biết Bố ơi ? Con gái Bố ... Một năm nay ... Phải nuôi không ... Cái " Ông 100 " của Bố mất việc nằm nhà đấy !
.....................................................................
NGUYỄN THỊ VINH ĐĂNG NGÀY 30/10/2018
.
- Thi đàn Việt Nam


Bài đăng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét