Tôi đã đọc bài KHI GIỮA ĐỜI THƯỜNG của bạn .
Xin viết bài thơ này tặng bạn
.
TA GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Bạn trốn đời thường , theo mây , manh áo bạc
Mà lòng còn nặng nợ trần gian
Nên mới hỏi : Trời mưa hay nắng ?
Nên mới nhìn đăm đắm cõi xa xôi !
.
Nếu đã quẩy lên vai , gánh nhật nguyệt rồi !
Thì cần chi ? Cõi này sanh giệt !
Hư , thực ...mặc ...! Công đâu tìm biết !
Bởi ...hiểu lẽ Trời : sắc sắc , không không !
.
Ta yếu hèn ...nên vẫn còn trong mộng
Suốt canh thâu ...vẫn đau đáu cõi lòng
Buộc chặt mình vào những chiều hoang phế
Thề ... Cùng sanh giệt với nhân gian !
.
Rong rêu xưa ... Phong kín ...dấu cơ hàn !
Bàn tay úp nay tỏa ra muôn lối
Canh bạc cũ ...thắng thua ! Đừng nhớ lại !
Hãy mở lòng ... Đón nắng ban mai ...
.
Ta biết ... Tình ai ... Biển rộng sông dài ...
Dù muôn nẻo ... Luôn hướng về ... Đất Mẹ !
Manh áo bạc ... Gói nỗi sầu ... Vạn cổ !
Đường trắng mây ... Cậu kinh kệ ... Bể dâu !
HÀ NỘI NGÀY 6/3/2018
Tặng bạn tấm hình tự chụp
- Thi đàn Việt Nam


Bài đăng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét