:-) Chàng hẹn tôi ở một quán cà phê ven hồ lộng gió . Quả thật ... Với tuổi gần ...bát tuần này , tôi không muốn nhận bất cứ lời hẹn hò nào . Bởi lẽ ...tất cả ...đều đã ...thuộc về dĩ vãng !
Nhưng ... Nhìn vào ... Đôi mắt già nua ...u buồn ...khắc khoải của chàng . Lòng tôi chùng xuống . Tôi nhận lời !
Buổi chiều ấy ! ... Tôi đến điểm hẹn . Lòng ngổn ngang , bao nỗi niềm , buồn vui lẫn lộn . Nhưng nhiều nhất vẫn là sự cảm thông xa xót . Không tiếc nuối và không đau khổ !
Chàng đã đợi tôi từ bao giờ ... Bất chấp quãng đường dài ...36 km và cái tuổi 85 của chàng . Tôi cảm động ... Hai hàng nước mắt cứ muốn trào ra ... Chàng đứng lên ... Hai bàn tay run run cầm kính lão ...chỉ vào chiếc ghế xalon đối diện bên kia bàn cà phê nhỏ xíu . Không cần hỏi , chàng gọi một ly đen nóng cho mình , và một ly nâu nóng cho tôi . Tôi cúi xuống để dấu đi những cảm xúc đang trào dâng trong khoé mắt cay nồng . Thì ra ... Thời gian không phải lúc nào cũng làm được phép xoá nhiệm mầu của nó !
Thế rồi ! ...ký ức về 55 mùa thu cũ ... Như vẫn còn mới nguyên ... Khi đó chúng tôi cùng làm việc trong một cơ quan ở tận miền sơn cước hẻo lánh xa xôi .
Chiến tranh đã nuốt chửng mọi thứ trên đường nó đi qua ! Chàng đi B trong một chuyến tàu lao vút vào đêm tối. Để lại trên trán tôi nụ hôn nóng bỏng , minh chứng cho cái lễ đính hôn kỳ lạ nhất trần gian .
Sau " tết Mậu thân " ... Người ta gửi về cơ quan cái giấy " báo tử " của chàng . . . Phải mất ba năm sau tôi mới tự điều chỉnh được sự hụt hẫng trong lòng .
Thế rồi tôi cũng tìm được ...nửa kia của mình . Không trọn vẹn nhưng cũng không khiên cưỡng . Gia đình tôi ấm êm hạnh phúc với ba đứa trẻ đẹp xinh . Cơ quan và bạn bè ai cũng mừng cho tôi
Thì ... Chàng về ... Trời đất quỷ thần ơi ! . . .Liệu trên đời có sự nhầm lẫn nào tai hại như thế này không ?... Nhưng ... Chiến tranh mà ! ... Thế là ...cuộc sống của tôi đảo lộn hết cả . Cứ nhìn vào khuôn mặt u buồn và cặp mắt lặng câm tắt ngấm mọi niềm vui của chàng . Lòng tôi tan nát !
Vợ chồng tôi xin chuyển công tác . Tôi nghĩ đó là cách tốt nhất để chúng tôi ra khỏi cuộc đời nhau , và chàng có thể tìm được hạnh phúc đích thực cho mình .
.
Khi đó là mùa xuân năm 1976 .
Cũng tại một quán cà phê vắng khách nơi phố núi hẻo lánh xa xôi . Cũng ngồi đối diện nhau qua hai ly nâu nóng và đen nóng trên cái bàn mây nhỏ xíu cùng hai chiếc ghế mây ... Chúng tôi đều khóc !... Khóc cho mình và khóc cho người khác ...
.
Lại 42 năm nữa trôi qua . Tháng trước chúng tôi tình cờ gặp nhau trong một tiệc vui chung , mà chú rể là cháu nội của chàng ,và cô dâu là cháu ngoại người bạn thân của tôi . Một điều thật lạ lùng ... Đến bây giờ ...chúng tôi lại là ... Hai người cô đơn !...
.
Hương cà phê nồng nàn , vị cà phê đắng ngọt đã làm cho lòng người lắng xuống . Chúng tôi nói chuyện về con cháu, về bạn bè ... Về cơ quan ... Về nhân tình thế thái ... Nhưng ...không ai nói về mình ! ... Mãi tới khi ...câu chuyện chuyển sang đề tài ...sách vở . Cái thú đọc sách là niềm say mê chung của hai người hơn năm mươi năm về trước . Tôi kể rằng :
Vào khoảng ...năm 1998 ...sau khi đã nghỉ hưu 12 năm . Con cái thành gia lập thất cả , cuộc sống ổn định , không phải mưu sinh nữa . Tôi bắt đầu tìm dịch " thơ Đường " . Có lần tôi sưu tầm được một bài thơ , không tiêu đề và không tác giả . Bài thơ đó như sau :
Nhất áp xuân giao vạn lý tình
Đoạn trường phương thảo đoạn trường oanh
Nguyện tương song lệ đề vi vũ
Minh nhật lưu quân bất xuất thành .
Và tôi đã dịch thế này :
Chén xuân chan chứa bao tình
Cỏ non xơ xác con oanh thẫn thờ
Sáng mai chàng đã đi chưa ?
Xin đem nước mắt làm mưa giữ chàng .
Lúc bấy giờ trong lòng tôi chợt nghĩ : Nếu trong cuộc chia tay 35 năm về trước ấy ! Tôi khóc thật nhiều thì liệu có giữ được chàng không ? Và chúng tôi có mất nhau không ?
Chàng nhìn tôi như biết ơn và vội nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi , trong đôi tay mạnh mẽ cứng cáp của mình .
Lâu ...rất lâu ...y như ngày xưa ...chàng cứ vuốt ve đôi tay nhỏ bé gầy guộc của tôi mà không nói gì ...
Mãi tới khi ... Mặt trời đã rơi xuống gần mép nước phía bên kia hồ . Ráng chiều đã trải màu vàng lộng lẫy khắp mặt hồ . Như ai dát vàng dát bạc lên từng con sóng . Nghĩ tới quãng đường 36 km của chàng . Tôi chủ động nói lời ...chia tay ...
Cầm bàn tay bé nhỏ của tôi đặt lên ngực mình . Giọng nói trầm buồn , xa xăm , sâu lắng . Cứ như nói vào cõi nào xa lắm
_ Cám ơn em ... Đã nghĩ như vậy ... Nhưng ... Nếu ... Ngày ấy em khóc thật nhiều , thì cũng không giữ được anh ! Có một điều ... Những giọt nước ấm nóng ấy , đã sưởi ấm suốt cả cuộc đời anh . Chưa bao giờ chúng ta mất nhau đâu em ạ ! Cái CHÉN XUÂN CHAN CHỨA BAO TÌNH sẽ bù đắp cho sự thiệt thòi của chúng ta .
.
Chúng tôi chia tay khi đèn trên phố đã bật sáng choang . Hai chiếc xe tắcxi đưa chúng tôi về hai lối .
HÀ NỘI MÙA XUÂN 2018
!
- Thi đàn Việt Nam


Bài đăng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét