Thứ Hai, 26 tháng 2, 2018

BA MƯƠI NHĂM NĂM

                             Ba mươi nhăm năm trước . Anh gặp nàng ! Và ... Tiếng sét ái tình đã đánh trúng anh . Khi ấy ... Anh vẫn còn là trai tân . Nàng hơn anh năm tuổi , và nàng đã là mẹ của ba đứa trẻ . . . Anh  không thể mở lời ...nói bất cứ điều gì để dãi bầy nỗi lòng đau khổ của mình ! ...
                             Nàng biết ! ... Đàn bà thường rất nhậy cảm , đó là thiên bẩm mà trời phú cho họ . . . Chỉ nhìn vào ánh mắt u buồn tuyệt vọng của anh , nàng hiểu cả ! Anh cũng nhìn thấy trong mắt nàng sự cảm thông xa xót ! ... Anh nghĩ ... Thế là đủ ... Anh muốn tôn thờ " chủ nghĩa độc thân " đến hết cuộc đời  .
                            Gia đình và bạn bè nhiều lần " giới thiệu " cho anh những cô gái cũng nết na , duyên dáng  . Anh không " chê " ... Nhưng trong lòng chẳng có ...cảm nhận gì ... Hình như ... Mọi rung động của lòng anh ... Đã để hết nơi ...nàng !... Cứ như thế ! ... Anh sống hàng năm trời như một người tự kỷ . Ngoài nàng ra ... Chả ai biết đến mối tình đơn phương không hồi kết của anh . Ở cơ quan trong những lúc trà dư tửu hậu ... Những người  thân thiết còn nửa đùa nửa thật bảo anh
                           _  Này Thuật ! Cậu việc gì cũng giỏi , ăn ở lại nghĩa tình . Sao có thể " ế " được chứ ? ... Hay là cậu bị " ái " ? . Mặt anh đỏ nhừ ... Anh cúi nhìn xuống đất để dấu đi ánh mắt đau khổ của mình . Rồi bỏ ra ngoài ... Mọi người nhìn nhau xót xa ân hận .
                              Anh đi bách bộ một mình trong đêm tối ... Lòng nghĩ về nàng . Bước chân vô tình ...đưa anh đến ...cửa nhà nàng ... ( Khi ấy cả cơ quan đều ở trong khu tập thể ) .
                              Bên mâm cơm đạm bạc nhưng ấm cúng  . Hình ảnh vợ chồng nàng cùng ba đứa trẻ ... Anh lặng lẽ quay ra ! Khoé mắt cay nồng , có gì ...âm ấm rơi trên gò má  !

                              Thế rồi ... Nàng hẹn gặp anh ... Ở một quán cà phê vào một chiều chủ nhật !
                              Anh sung sướng đến phát điên ! Và lo sợ cũng đến phát điên  ! Nếu ... Nàng cũng yêu anh ? ... Không cần nhiều như anh yêu nàng ... Anh sẵn sàng bỏ hết ! ... Nhưng ... Còn ba đứa trẻ ? ... Anh biết ... Nàng rất yêu con ...
                            Anh đến điểm hẹn ... Lòng vui như có con chim nào hót trên đầu suốt đường đi . Nàng đã chờ anh ở đó  ! Nàng gọi hai phin đen nóng . ( Thời ấy chẳng có nhiều quán cà phê và quán cà phê cũng rất vắng khách ) .
                            Lần đầu tiên ...được gặp riêng nàng . Anh đã sắp xếp trong đầu bao nhiêu lời yêu thương để nói . Anh dự định sẽ nói với nàng những lời mà mấy năm nay anh chỉ được nói với chính mình . Nhưng ... Trước mặt nàng ...anh cứ đứng như trời trồng ... Tay chân cứ thừa ra ... Mãi tới khi ...nàng mời anh ngồi xuống ! ... Anh ngồi như bị đóng đinh xuống chiếc ghế mây trước phin phê bốc khói . Mắt đắm đuối nhìn nàng như chưa nhìn thấy bao giờ . Trong đầu quên hết những gì định nói !
                              Im lặng rất lâu ! Anh mơ hồ cảm thấy khoảng lặng này sẽ kéo dài suốt cả cuộc đời anh ... Nàng là người lên tiếng trước , giọng bình tĩnh xa xăm và  u buồn ...
                              _  Thuật đừng nói gì . Tôi hiểu cả ! Tôi cảm ơn những gì mà Thuật đã nghĩ về tôi trong nhiều năm qua . Tôi sẽ giữ gìn và coi đó là hạt minh châu mà trời đã ban cho mình trong cuộc đời này . Nhưng ... Thuật hiểu cho ... Tôi không có gì để đền đáp vì cuộc đời tôi đã là của ba đứa trẻ . Nếu Thuật cứ sống lặng lẽ cô đơn như vậy khiến tôi thấy mình có lỗi ... Xin Thuật hãy rời  xa nơi này . Tìm một môi trường khác ! Thời gian sẽ xoa dịu mọi nỗi đau . Tôi chân thành cầu chúc bạn tìm thấy hạnh phúc và có cuộc sống bình an . Tôi xin về trước ! Nàng đứng dậy ...chủ động chìa tay . Anh vồ vội lấy bàn tay ấm nóng của nàng , xiết chặt như không bao giờ muốn buông ra ...

                           Nàng đã đi lâu rồi ! Anh vẫn ngồi đờ đẫn trước hai ly cà phê lạnh ngắt mà chưa ai uống ngụm nào . Lòng trống vắng xót xa như vừa mất đi tất cả những gì mình tích cóp sau hơn ba mươi năm .

                           Nửa năm sau ... Anh xin chuyển công tác vào phương nam . Nàng đã nói đúng ! Thời gian có thể xoa dịu nỗi đau  ! Nhưng với anh ... Thời gian phải mất 10 năm mới làm được phép xoá nhiệm mầu của nó ! ... Anh cũng tìm được ...một nửa của mình ...tuy là rất muộm ... Và ...lời chúc chân thành của nàng cũng thành sự thật ... Anh có cuộc sống bình an . Trời không phụ lòng nàng đã cho anh người vợ hiền và đứa con trai ngoan ngoãn nay cũng trưởng thành .

                             Ba  mươi nhăm năm đã trôi qua ! Không một tin tức nào của nhau ... Nhưng ...hình ảnh và những ký ức về nàng thì không hề nhạt phai trong anh . Cũng như nàng ... Anh sống trọn vẹn với gia đình ... Mà vẫn cất giữ nơi tận cùng thẳm sâu mối tình đơn phương  một thời trai trẻ .

                             Thế rồi ! ... Tình cờ ... Anh gặp lại nàng ... Trong ngày tiễn đưa một người bạn chung về cõi vĩnh hằng . Khi ấy anh đã 71 tuổi , và nàng đã có hai đứa chắt ... Anh vẫn nghĩ ... Với tuổi " thất thập cổ lai hy " này ... Thì ...mọi rung động của con người đều đã được thời gian và những thăng trầm của cuộc sống làm cho tắt ngấm . Hay bị khoá chặt trong cái ngăn tủ vĩnh hằng mà thượng đế cầm chìa ...  Nhưng ... Không phải ! ...

                               Anh gọi điện ngỏ lời muốn đến thăm vợ chồng nàng  ... Được sự đồng ý của nàng , và lời mời chân thành của chồng nàng  . Anh phóng xe đi ngay . Tuy nhìn đồng hồ đã gần năm giờ chiều và... Quãng đường dài 25 km .
                                Trong mưa rơi nhè nhẹ chiều xuân , cái rét thật ngọt ngào . Con chim nào của ba mươi nhăm năm trước hôm nay lại theo hót trên đầu anh những bản tình ca dịu dàng sâu lắng ...

                                      Mùa xuân năm 2018

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
lăng mộ đá toyota thanh hóa