Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

DỊCH THƠ BẠCH CƯ DỊ. THU SƠN

                                                  Cửu bệnh khoáng tâm thưởng
                                                  Kim triêu nhất đăng sơn
                                                  Sơn thu vân vật lãnh
                                                  Xứng ngã thanh luy nhan
                                                  Bạch thạch ngoạ khả chẩm
                                                  Thanh la hành khả phan
                                                  Ý trung như hữu đắc
                                                  Tận nhật bất dục hoàn
                                                  Nhân sinh vô kỷ hà
                                                  Như ký thiên địa gian
                                                  Tâm hữu thiên tải ưu
                                                  Thân vô nhất nhật nhàn
                                                  Hà thời giải trần võng
                                                  Thử địa lai yểm quan

         Dịch nghĩa :      Ốm bệnh đã lâu , chẳng muốn ra ngoài . Sáng hôm nay mới lại đi chơi núi . Thì thấy núi mùa thu  , mây lạnh , cỏ cây cũng lạnh . Giống y như vẻ mặt hao gầy ốm yếu của Ta vậy . Nằm gối đầu lên phiến đá trắng . Khi đi thì vịn tay vào những giây leo xanh mướt . Trong lòng như thấy thoải mái hơn . Đến chiều tối chẳng muốn về . Ngẫm đời người được mấy đâu giống như ở trọ trần gian mà thôi . Cứ mải lo những chuyện đâu đâu . Tấm thân chẳng được thảnh thơi lấy một ngày . Bao giờ rũ sạch được cái lưới trần này . Thì sẽ về núi này đóng cửa ẩn cư . 

       Dịch thơ.                                         NÚI THU
                                                Ốm lâu chẳng muốn ra ngoài
                                            Hôm nay mới lại lên chơi núi này
                                                Núi thu , mây , cỏ , lạnh thay
                                            Khác chi vẻ mặt hao gầy của ta
                                                Gối đầu phiến đá trắng ngà
                                            Giây leo xanh mướt để mà vịn tay
                                                Trong lòng như thấy nguôi ngoai 
                                            Ngày tàn chân chẳng muốn rời bước đi
                                                Đời người hoạ có mấy khi
                                            Cũng như sống gửi thác về mà thôi
                                                Mải lo những chuyện dông dài
                                            Tấm thân nào có thảnh thơi một ngày
                                                Bao giờ rũ lưới trần này
                                            Về đây đóng cửa lánh đời ẩn cư .

                                                Nguyễn thị Vinh dịch 2011

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
lăng mộ đá toyota thanh hóa