Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016

BẾN QUÁNH

                 Một bến đò ngang tự thủa nào ?
                 Bên kia rừng rậm núi vươn cao
                 Con đường hoang vắng lên sườn dốc
                 Một khúc sông sâu xoáy lở vào
      
                      Bãi trải bên này nắng xốn xao
                      Vàng trang cát trắng nón em chao
                      Xanh lúa xanh khoai hồng áo hội
                      Lúng liếng giòng Lam ánh mắt chào
                Quánh đây ! Mà cứ ngỡ chiêm bao
                Xanh biếc giòng sông đã gửi trao
                Tình quê thủa trúc mai thanh mã
                Ngàn dặm muôn phương nhớ vẫn trào

                        Ngày xưa Ông Mụ đã cho nhau
                        Một mối cuồng si ! Đá bạc đầu
                        Lam giang , Cổ Ngựa , đò lên Quánh
                        Em gánh tình , tôi gánh bể dâu
                Muôn đời sông hỡi ? Chẩy về đâu ?
                Đục trong nào biết bến nông sâu
                Neo mãi thuyền Tôi vào bến Quánh
                Để sợi nhớ thương buộc trĩu chiều .

                                 Tháng 12/2014

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
lăng mộ đá toyota thanh hóa