Nỗi đau không vơi xuống
Cứ lớn dần trong ta .
Qua mỗi chiều mưa sa .
Qua mỗi cơn giông bão .
Từng ngày dài lạnh lẽo ,
Từng đêm trắng cô đơn ,
Từng bữa ăn một mình ,
Trong ngôi nhà rộng lớn .
Ti vi là bầu bạn ,
Phim ảnh là niềm vui .
Sao những ngày cuối đời ,
Lại dư thừa đến thế !
Tám mươi năm có lẻ
Với gần ba vạn ngày
Khổ ải và đắng cay
Kiếp người như địa ngục .
Nỗi đau không ai biết .
Chỉ một mình mình hay .
Giữ lại để hôm nay
Mang theo làm " tài sản " !
Sài gòn tháng 8 năm 2026
- Thi đàn Việt Nam


Bài đăng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét