Tưởng đâu đây cũng bóng cây quê mình
Cây đa bến nước sân đình
Bờ tre ru với nửa vành trăng lên
Nón Em nghiêng ở vai mềm
Hình như rơi một nỗi niềm vào tôi
Quê hương cẩm tú bao đời
Dục lòng Tôi để đứng ngồi ngẩn ngơ
Ngập ngừng trao một bài thơ
Mai sau biết có ai chờ đợi ai ?
Tiếc rằng tóc đã phôi phai
Để con cò trắng bay ngoài xa xăm
Tặng câu lạc bộ thơ Dục Tú
- Thi đàn Việt Nam
Update Required
To play the media you will need to either update your browser to a recent version or update your Flash plugin.


Bài đăng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét