Bên sông Kinh Thầy
Nhìn sóng vỗ
Bến đò Mây
Những ngày thơ bé
Đến bây giờ
Vẫn man mác MÂY TRÔI
Ngỡ trong Tôi
Ngày ấy đã xa rồi
Sao vẫn thấy
Thẳm sâu niềm khắc khoải
Tím thẫm dòng sông
Một chiều nắng qoái
Tha thướt đôi bờ
Những rặng tre xanh
Bến nước trong lành
Soi gương lòng nón
Qua đò Mây ,qua đò Triều ,là đến
Yên Phụ gần ,Yên tử xa xôi
Cuồn cuộn giòng sông trôi
Để phù sa nằm lại
Đôi bờ cát bãi
Ngô lúa xanh tươi
Ánh mắt ai cười
Gia giết thế !
Năm mươi năm lẻ
Hơi ấm vẫn đây
Ngơ ngẩn nhìn theo
Những chuyến phà đầy
Lũ trẻ ngày nay
Không đi cắt cỏ
Ruộng ngô non
Chưa người đến bẻ
Nương lạc hoa vàng
Xao xuyến làm sao ?
Tiếng sáo diều ai thổi trên cao ?
Cò trắng theo đàn bay diệu vợi
Sông Kinh Thầy nước soi bóng núi
Yên Phụ thâm u sừng sững bao đời
Đất Tổ quê Cha lòng cứ bồi hồi
Níu bước chân con những ngày xa xứ
Cả cuộc đời lang thang nơi thành phố
Áo gấm men say cũng quê người
Dẫu vơi đầy sông vẫn một giòng trôi
Cánh buồm nâu đi đâu trong chiều tím?
Con mải mê theo cánh buồm ra biển
Nay trở về tóc trắng tay không
Giòng sông Cha lại ôm ấp vào lòng
Đất Mẹ lại vuốt ve ấm áp
Núi Yên Phụ chở che như thành quách
Để lòng con như Yên Tử toạ thiền
Ai đến năm châu , Ai đi bốn biển ?
Hỏi có về , nâng chén mời Trăng ?
Uống nước sông quê tẩy bụi trần
Múc vào nón làm gương soi trong đục
Làng Thượng Đậu cây cao giếng mát
Sông Kinh Thầy dào dạt sóng ru
À...ơi...
Hồn quê thấm đẫm chiều thu
Dù đi đâu cũng nhớ về CỐ HƯƠNG .
KÍNH TẶNG : quê hương yêu dấu
Ngày mùng 3 tết Bính Thân 2016
- Thi đàn Việt Nam
Update Required
To play the media you will need to either update your browser to a recent version or update your Flash plugin.


Bài đăng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét