Giật mình thấy đông sang
Một chút bâng khuâng
Lạnh nửa chiếu giường
Một thoáng tương tư
Nhớ mùa đông cũ
Đông Hà Nội lá rơi đầy phố
Những giọt vàng theo gió chẩy vào tim
Anh cầm bàn tay Em rét cóng lặng im
Đi ngược heo may bung tà áo mỏng
Nửa hào sắn luộc chia hơi ấm
Chuyền tay nhau vừng đất đắp Cổ Ngư
Cả lớp đều ướt sũng sau mưa
Run cầm cập môi thâm như trái mận
Chỉ đôi mắt nhìn nhau là vẫn ấm
Nhớ suốt đời đôi mắt ngày xưa
Hà Nội đêm đông người bán phá xa
Rao khắc khoải tiếng rơi trong gió cuốn
Khó nhọc tảo tần một nghề kiếm sống
Từng hạt lạc rang chia nóng cho đời
Hương húng lìu thơm đẫm làn môi
Ai ngây ngất nhìn Ai trong giá lạnh ?
Hà Nội đêm đông phở rong quán gánh
Mẹ mới cho tiền Anh dắt Em sang
Quán gánh đêm đông không có cửa hàng
Khách ghế bệt cùng nhau ngồi xuống đất
Hai đứa tìm nơi vỉa hè tránh rét
Ngửi hít ngất ngây mùi phở thơm lừng
Hồn lâng lâng bay tận chín tầng không
Âu yếm nhìn nhau gọi mình " tỷ phú.
Hà Nội đêm đông ngập tràn lá đổ
Ánh điện lung linh đường hoá sông vàng
Hai đứa cùng nhau bơi với thời gian
Tiếng còi tầu sân ga dục giã
Rồi con tầu mang hai người hai ngả
Ở hai đầu nỗi nhớ cũng đêm đông
Hơn nửa thế kỷ rồi
Lòng vẫn bâng khuâng
Mỗi khi trời trở gió
Sân ga nào ? Một thời tuổi trẻ
Con tầu dừng neo mãi cuộc đời ta
Để hai đầu nỗi nhớ chia xa
Đêm đông cứ mơ về Hà Nội
Đường Thanh niên lung linh nắng dội
Người bán phá xa đã về cõi Niết Bàn
Phở gánh bây giờ tiệm lớn nhà sang
Khách ăn có nhiều " tỷ phú "
Chỉ con đường những con đường lá đổ
Dưới ánh điện soi vẫn hoá sông vàng
Ai có cùng ta bơi ngược thời gian.
Tìm ngày xưa ĐÊM ĐÔNG HÀ NỘI
HÀ NỘI 13/11/2015
- Thi đàn Việt Nam
Update Required
To play the media you will need to either update your browser to a recent version or update your Flash plugin.


Bài đăng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét